
Trận đấu định mệnh tại sân Maracanã năm 1989 giữa Brazil và Chile không chỉ là cuộc chiến giành vé dự World Cup 1990, mà còn trở thành một trong những vụ bê bối đen tối nhất lịch sử bóng đá. Áp lực đè nặng lên cả hai đội, đặc biệt là Chile khi họ buộc phải thắng để nuôi hy vọng. Sự tuyệt vọng ấy đã dẫn đến một âm mưu được dàn dựng công phu, đi vào lịch sử với cái tên "El Maracanazo".
Ở vòng loại World Cup 1990 khu vực Nam Mỹ, Chile, Brazil và Venezuela cùng nằm ở bảng 3. Trước trận đấu cuối cùng, Brazil và Chile đồng điểm nhưng đội bóng áo vàng xếp trên nhờ hiệu số bàn thắng thua vượt trội. Điều này đồng nghĩa Chile chỉ có một con đường duy nhất: đánh bại Brazil ngay trên sân khách.
Mọi chuyện diễn ra căng thẳng khi Careca của Brazil mở tỷ số ở phút 59. Chính lúc này, kịch bản kinh hoàng bắt đầu. Mười phút sau bàn thua, thủ môn Roberto Rojas của Chile bất ngờ ngã vật xuống sân, mặt đầy máu. Anh ta và toàn đội cáo buộc một quả pháo sáng từ khán đài Brazil đã trúng vào người, dẫn đến quyết định rời sân để phản đối, bất chấp sự thuyết phục của trọng tài.

Tuy nhiên, sự thật đã bị phơi bày chỉ một ngày sau đó. Hình ảnh truyền hình và các bức ảnh rõ ràng cho thấy quả pháo sáng rơi cách Rojas hơn một mét. Điều tra sâu hơn càng gây sốc: vết thương trên mặt Rojas không có dấu hiệu bỏng hay thuốc súng, mà trông giống như vết cắt sắc. Dưới áp lực, Rojas cuối cùng đã thú nhận anh ta tự tay rạch mặt mình bằng một lưỡi dao lam giấu trong găng tay thủ môn.
Âm mưu này được tiết lộ là có sự chỉ đạo từ HLV trưởng Orlando Aravena và bác sĩ đội Daniel Rodriguez. Mục đích là tạo ra một vụ bê bối lớn, buộc FIFA phải hủy kết quả trận đấu hoặc tổ chức lại trận đấu trên sân trung lập, qua đó tăng cơ hội cho Chile.

Hậu quả thật nặng nề. FIFA ra án phạt nghiêm khắc: Roberto Rojas bị cấm thi đấu vĩnh viễn (sau được giảm án), còn Đội tuyển Chile bị cấm tham dự vòng loại World Cup 1994 vì tội bỏ dở trận đấu. Trận đấu được xử thắng 2-0 cho Brazil. Hàng loạt cá nhân liên quan, từ Chủ tịch LĐBĐ Chile, HLV trưởng đến đội trưởng và bác sĩ đội, đều bị trừng phạt.
Vụ bê bối Maracanazo 1989 đã để lại một vết nhơ khó phai trong lịch sử bóng đá Chile. Phải mất gần một thập kỷ, họ mới góp mặt trở lại ở World Cup 1998. Sự kiện này mãi mãi là bài học đắt giá về sự trong sạch và tinh thần thể thao chân chính.